~2000 năm trước

Dù phần lớn thời gian Kiel thường lang thang vô định, đôi khi cậu vẫn phải thực hiện những nhiệm vụ chuẩn bị cho các sự kiện trọng đại. Và đây chính là thời điểm đó: Sự ra đời của Jesus. Kiel không trực tiếp xuất hiện; cậu cùng nhiều thiên thần khác đã xuống hạ giới từ trước để thúc đẩy các sự kiện diễn ra đúng tiến trình và quan sát cuộc đời của Jesus từ xa, đảm bảo mọi thứ đi đúng quỹ đạo đã định sẵn.

Một sự kiện tầm cỡ như thế tất nhiên cũng thu hút vô số ác quỷ, và Will cũng không ngoại lệ. Dẫu biết việc để lộ tình bạn giữa một thiên thần và một ác quỷ là điều tối kỵ khi xung quanh đầy rẫy đồng loại đang trà trộn, Will vẫn tìm được cách gặp riêng để trò chuyện với Kiel.

Kiel dù đã biết rõ kế hoạch của Thiên giới và kết cục của Jesus, trong lòng vẫn không tránh khỏi nỗi buồn man mác khi chính mình lại là người đảm bảo cho những khổ đau đó phải xảy ra. Will không an ủi những câu sáo rỗng. Hắn biết Kiel là người đầy trách nhiệm và sẽ không hành động theo cảm tính (dù vẻ ngoài của cậu trông có vẻ như vậy), nhưng hắn vẫn khẳng định rằng cậu hoàn toàn có quyền cảm thấy buồn bã, và điều đó chẳng có gì sai cả. Câu nói ấy lại khiến Kiel nở nụ cười hề hề ngốc nghếch đặc trưng.

Sau khi sự kiện kết thúc, Kiel phải quay về Thiên giới một thời gian dài để điều chỉnh lại bộ máy vận hành đang có nhiều thay đổi. Cậu bị nhấn chìm trong mớ protocol lằng nhằng do chính mình bày ra trước đây và hàng tá manual cần viết lại. Ừ thì cũng là đáng đời cho cái tính tùy hứng của Kiel, cứ thấy gì hay là thêm vào đại, khiến hệ thống tuy vận hành tốt nhưng những người đi sau thì không tài nào sửa nổi.

Việc phải tăng ca mỗi ngày khiến Kiel thỉnh thoảng lại lén trốn ra vườn thượng uyển để giải khuây, đơn giản vì cậu chẳng hề thích công việc bàn giấy. Đây có lẽ là khoảng thời gian bình yên hiếm hoi của Ezekiel khi Kiel ở trên Thiên giới mà không gây ra rắc rối nào. Tuy nhiên, vì khối lượng công việc quá đồ sộ, Kiel cũng chỉ chỉnh sửa được những phần cốt yếu; còn những chi tiết râu ria bên lề, nếu vẫn dùng được thì cậu cứ mặc kệ, dù chúng có kỳ quặc đến mức khó đỡ.

Trên thiên giới đầy rẫy những giao thức khó hiểu mà phần lớn do Kiel là tác giả. Không phải chúng vô dụng, chỉ là Kiel chẳng bao giờ ghi chép lại lý do. Chẳng hạn, khi mở cổng không gian tại sao phải dựng ở góc độ này mà không phải góc độ khác? Các thiên thần khác dù biết làm theo sẽ hiệu quả nhưng tuyệt nhiên không hiểu vì sao, và cũng chẳng ai dám sửa vì sợ hệ thống sẽ hỏng hoàn toàn. Bản thân Kiel nhớ rõ lý do, nhưng đến thời điểm này, cậu thấy thà đập đi xây lại còn nhanh hơn là ngồi rà soát đống ghi chú cũ.

Bên cạnh đó, Kiel còn sáng tạo ra hàng loạt phép chiến đấu mới bằng cách tinh chỉnh các phép cổ điển. Chúng hiệu quả vượt trội nhờ cách tiếp cận đi tắt đón đầu, nhưng lại khiến các thiên thần mới vào nghề dễ bị mất căn bản. Vì vậy, dù bộ giáo trình của Kiel rất ưu việt, các giáo viên vẫn cấm học viên chạm vào khi chưa thuần thục phép tiêu chuẩn - chúng chẳng khác nào "cấm thuật". Ngặt nỗi, Kiel quá thoải mái, viết xong là cứ để đó cho ai muốn dùng thì dùng mà không kèm theo một lời cảnh báo nào. Những ai không biết, tưởng đó là phép phổ thông rồi học theo thì thật là tai hại (dù thực tế chúng tiện lợi hơn nhiều).

Đó mới chỉ là bộ giáo trình cũ. Hiện tại, Kiel còn sở hữu vô số phép thuật mới chưa hề được hệ thống hóa, cùng lắm chỉ là những bản phác thảo rời rạc đính kèm trong báo cáo gửi cho Ezekiel. Hầu hết chúng đều có quy mô nhỏ và có vẻ... vô dụng, vì được tạo ra trong lúc cậu sống cùng loài người. Để lọc ra những phép thực sự giá trị từ đống hỗn độn đó quá tốn công sức, nên Ezekiel chỉ đơn giản là gom tất cả lại vào một thư mục riêng mang tên: "Bản vẽ thập cẩm của Kiel".

Trong thời gian Kiel vắng bóng, Will cũng có chút nhớ mong chờ đợi, nhưng thực ra thì hắn cũng bận tối mắt tối mũi. Sự kiện Jesus không chỉ làm rung chuyển Thiên giới mà còn khiến Địa ngục dậy sóng. Nhiều ác quỷ nhân cơ hội này để nổi loạn, dẫn đến các cuộc tranh giành lãnh địa nổ ra liên miên. Với cương vị là một Baron, Will buộc phải về bảo vệ lãnh địa của mình.

Vào thời điểm này, nếu thực sự muốn, Will hoàn toàn có thể thăng cấp thành Quỷ vương của cả một lãnh ngục. Thế nhưng, hắn đã bắt đầu chán chường với những trò chơi quyền lực và chỉ muốn duy trì sự ổn định cho vùng đất hiện tại. Dù địa vị không quá cao, nhưng với tư cách là một ác quỷ cổ xưa, các đại quỷ cấp cao vẫn luôn dè chừng Will. Không ai muốn động vào hắn, bởi nếu hắn mà trả thù thì quyền lực của họ cũng khó lòng giữ vững.

Cuối cùng, khi mọi việc đã ổn định, họ lại gặp nhau dưới hạ giới. Will lại mời Kiel đi ăn, và lần này, Kiel thế mà lại "mít ướt" sụt sùi kể về chuỗi ngày bị giam cầm với đống công việc bàn giấy. Cậu than vãn rằng Ezekiel thật quá đáng khi đe dọa: "Nếu không sửa xong đống này thì đừng hòng xuống hạ giới". Will chỉ biết bật cười; lần đầu thấy Kiel trẻ con quá thể đáng như vậy nhưng trong lòng Will vẫn thầm vui vì cậu cuối cùng cũng đã được tự do để trở lại gặp hắn.

~Thế kỷ 8-9

Lần này, Kiel nán lại gần nơi Will ở lâu hơn thường lệ, giúp hắn có thêm nhiều cơ hội để quan sát cậu bạn thiên thần của mình. Will chợt nhận ra một chi tiết nhỏ: Kiel dường như có phần dịu dàng và ưu ái phái nữ hơn một chút. Bản năng của một con quỷ bắt đầu trỗi dậy, Will tự hỏi liệu có phải Kiel thực chất có cảm tình với phụ nữ hay không?

Để xác nhận nghi vấn, Will đã dùng quyền năng biến thành một người phụ nữ xinh đẹp để tiếp cận Kiel. Lúc đầu, Kiel hơi ngẩn ngơ một chút, nhưng rồi cậu mỉm cười bảo: "Hình dạng này của cậu trông đẹp lắm đó!". Thế là kế hoạch cải trang của Will bị lật tẩy ngay từ vòng gửi xe.

Tuy nhiên, Will vẫn không bỏ cuộc. Hắn tiếp tục dùng nhân dạng đó để trêu chọc và tán tỉnh Kiel. Hắn nhận thấy dù Kiel vẫn đối xử với mình như cũ, nhưng sự dịu dàng tăng thêm một bậc đó lại khiến hắn cảm thấy bực bội ngầm trong lòng. Để đẩy đưa thêm, Will thậm chí còn bạo dạn đòi ở ké nhà Kiel một đêm. Kiel vẫn cứ vô tư như thế, vui vẻ đồng ý cho bạn ở nhờ mà chẳng mảy may suy nghĩ sâu xa.

Tối đến, Will cố tình cởi bớt y phục với ý định quyến rũ Kiel. Ngược lại với sự mong đợi, Kiel chỉ lo lắng hỏi: "Cậu mặc thế này không sợ lạnh sao?". Khi Will chui vào giường ngủ cùng, Kiel lại đinh ninh rằng hắn đang lạnh thật, thế là cậu vòng tay ôm chặt lấy Will để sưởi ấm suốt cả đêm. Kiel ngủ ngon lành, không làm thêm bất cứ hành động gì khác; trong khi đó, Will thì hoàn toàn mất ngủ. Kế hoạch của hắn đã gậy ông đập lưng ông một cách đau đớn, khiến chính hắn mới là người thao thức vì vòng tay ấm áp kia.

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa kịp sáng hẳn, Will đã định âm thầm rút lui. Nhưng Kiel nhạy bén vô cùng, hắn vừa động đậy là cậu đã tỉnh giấc. Trong cơn ngái ngủ, Kiel mơ màng hỏi: "Cậu định về à? Để tớ làm gì đó cho cậu ăn sáng trước nhé". Will vội vàng từ chối rồi bỏ của chạy lấy người vì quá mất mặt.

Sau khi trở về, Will không thể thôi nghĩ về vòng tay của Kiel, nhưng nỗi nhục nhã thì vẫn còn đó (hắn tự nhủ tuyệt đối không được kể cho ai, kẻo con dê lại cười cho thối mũi). Để gỡ gạc thể diện, Will mời Kiel một bữa ăn sau đó và chống chế rằng chuyện hôm trước chỉ là một trò đùa dai. Nghe xong, Kiel hơi chu môi vẻ tiếc nuối: "Tiếc thế, tớ thấy lúc đó cậu xinh vậy mà". Câu nói này khiến Will vừa thấy nhục, lại vừa có chút vui thầm trong lòng.

Tuy vậy, cảm giác khó chịu về việc Kiel ưu ái phụ nữ vẫn cứ đeo bám hắn. Sau một thời gian lén quan sát, Will bỗng ngộ ra một điều kinh ngạc: Hình như không phải Kiel thích phụ nữ, mà là... cậu ấy muốn trở thành họ.

Thay vì bày trò thử lòng như trước, lần này Will chọn cách hỏi chuyện một cách tinh tế. Kiel chẳng chút giấu giếm, cười hì hì thừa nhận: "Ừ, tớ muốn thử xem làm con gái thì thế nào". Cậu đã ấp ủ ý định này từ lâu nhưng vẫn chưa thể tạo ra một hình dạng nữ giới hoàn chỉnh. Will lặng đi một chút rồi mỉm cười bảo: "Vậy khi nào cậu hoàn thiện nhất định phải cho tôi xem nhé". Kiel cười toe hứa chắc chắn rồi.

Sau đó, Kiel lại tiếp tục cuộc hành trình lang thang đến những vùng đất mới. Trong quãng thời gian xa cách, Will bắt đầu cảm thấy sự mong chờ ngày gặp lại dâng trào hơn bao giờ hết. Hắn tự nhủ, nếu Kiel trở thành nữ giới, có lẽ... mọi chuyện sẽ dễ dàng chấp nhận hơn, và trông họ cũng sẽ "đẹp đôi" hơn chăng?

Hắn biết đó là một suy nghĩ ích kỷ, nhưng dù sao hắn cũng là quỷ mà. Mà đã là quỷ thì làm sao bỏ được tính ích kỷ cơ chứ?

Khi gặp lại nhau, Kiel vẫn xuất hiện với dáng vẻ cũ và trò chuyện tự nhiên như chưa từng có lời hứa hẹn nào. Điều này khiến Will bồn chồn không yên. Hắn tự hỏi liệu Kiel có quên mất chuyện đó rồi không, hay chỉ là cậu không còn hứng thú nữa? Không muốn tỏ ra mình quá vồ vập hay "vã" đến mức mất giá, Will cố kìm nén, nhưng càng đợi, lòng hắn càng như lửa đốt. Cuối cùng, giữa lúc Kiel đang thao thao bất tuyệt về những chuyến đi, Will đành phải khéo léo thả vài "hint" gợi ý. May thay, Kiel cũng bắt được sóng, cậu cười hì hì rồi hỏi nhỏ với vẻ đầy bí mật - cứ như thể cả hai đang trao đổi món hàng cấm nào đó: "Cậu có muốn xem hình dạng nữ giới của tớ không?"

Kiel dẫn Will về căn nhà tạm trú. Ngay khi vừa bước qua cửa, cậu đã bắt đầu... cởi bỏ y phục. Will sốc đến mức đứng hình, chỉ kịp hỏi cậu đang làm gì thế. Kiel trả lời bằng một chất giọng thản nhiên như không: "Thì tớ phải cởi đồ ra cậu mới quan sát kỹ được chứ!". Trong hàng vạn viễn cảnh lãng mạn mà Will từng vẽ ra, hắn chưa bao giờ hình dung được Kiel lại chọn cách tiếp cận... trực diện đến mức này.

Khi lớp vải cuối cùng rời đi, cơ thể nam giới quen thuộc dần biến đổi dưới mắt Will. Những đường nét góc cạnh dịu lại thành những đường cong mềm mại; khuôn mặt vẫn giữ cốt cách cũ nhưng thanh thoát, tròn trịa và thanh tú hơn hẳn. Kiel thấp đi một chút, mái tóc dài ra, biến thành một thiếu nữ mang vẻ đẹp thuần khiết nhất mà Will từng thấy trong đời. Kiel vui vẻ xoay một vòng, hồn nhiên hỏi: "Thế nào, tớ xinh không?". Will lúc này hoàn toàn chết lặng, mãi mới thốt ra được một chữ "xinh" cộc lốc.

Kiel cười híp mắt bảo tớ biết mà, nhưng mà cậu ấy có vẻ vẫn chưa hoàn toàn hài lòng lắm, có vài chỗ Kiel chỉnh mãi vẫn thấy không ổn nên nhờ Will chỉnh hộ giúp mình. Một lần nữa, Will không thốt nên lời. Hắn không tin vào tai mình: "Cậu đang nhờ tớ... chỉnh lại cơ thể giúp cậu sao?". Với Kiel, điều này cực kỳ hợp lý, vì cậu thấy Will biến hình thành nữ giới rất chuẩn chỉnh, chắc chắn là người có kinh nghiệm đầy mình.

Lý trí bảo Will nên từ chối, nhưng trái tim thì hoàn toàn phản bội. Cuối cùng, hắn dùng tất cả sức bình sinh để giữ vẻ điềm tĩnh và nhận lời. Để điều chỉnh cơ thể thiên thần, hắn buộc phải chạm trực tiếp vào cậu. Kiel chẳng chút ngại ngùng, ngay cả khi những ngón tay của Will chạm vào những vùng vốn dĩ là nhạy cảm nhất của con người, cậu vẫn đứng yên chờ đợi, thỉnh thoảng cười khúc khích vì nhột. Ngược lại, Will phải tỉ mẩn từng chút một, nâng niu như đang chạm vào một món cổ vật quý giá chỉ sợ nứt vỡ. 30 phút đó có lẽ là 30 phút chậm nhất và khó quên nhất trong cuộc đời đằng đẵng của một ác quỷ như Will.

Sau khi hoàn tất, Kiel hớn hở ngắm mình trong gương, còn Will thì đổ gục xuống ghế, thở phào như vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi, hắn đã hốt hoảng khi thấy Kiel định cứ thế mà chạy ra ngoài để... khoe với mọi người. Hắn chưa bao giờ bật dậy nhanh tới thế, chỉ sợ kéo cậu lại không kịp: "Cậu điên à! Cậu đang khỏa thân đấy!".

Lúc này Kiel mới sực nhớ ra, "à" lên một tiếng rồi loay hoay tìm đồ. Thế nhưng quần áo cũ của cậu toàn đồ nam, khoác lên cơ thể nhỏ nhắn hiện tại thì rộng thùng thình, chả cái nào vừa. Will đành ra tay, một cú búng tay biến ra một bộ váy tuyệt đẹp. Kiel trầm trồ, xoay tùng váy trước gương như một đứa trẻ lần đầu được tặng quà mới trông dễ thương kinh khủng. Khoảnh khắc đó khiến Will tự nhủ: "Giờ có chết mình cũng mãn nguyện rồi".

Để cảm ơn, Kiel quyết định trổ tài nấu nướng sau bao ngày học hỏi. Will ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn bóng dáng Kiel hì hục trong bếp. Một loại ảo giác kỳ lạ hiện lên trong tâm trí hắn: trông họ giống như một gia đình thực thụ. Những món ăn bình dân, giản đơn, không chút xa hoa, nhưng với Will, đó là mỹ vị trần gian ngon nhất mà hắn từng được nếm trải.

Khi Will hỏi về dự định sắp tới, Kiel đáp: "Tớ nghĩ mình sẽ giữ hình dạng này một thời gian".

Đêm đó khi trở về nhà, Will không thể ngủ được. Hình ảnh của thiếu nữ Kiel cứ lẩn quẩn trong tâm trí, không sao dứt ra được. Hắn nhận ra một sự thật hiển nhiên: Hắn đã lỡ yêu Kiel nhiều lắm rồi.