Sáng hôm sau, Will gặp Kiel đang trên đường đi chợ về trong hình dạng nữ giới, diện nguyên bộ váy mà hắn đã tặng. Kiel hớn hở vẫy tay chào Will, vui vẻ kể chuyện: "Mọi người có vẻ thích tớ trông thế này lắm! Ai cũng khen tớ xinh, lại còn hào phóng tặng thêm bao nhiêu là rau củ nữa này."
Will im lặng lắng nghe, lòng thầm thở dài. Hắn biết thừa Kiel chỉ đơn giản là tin vào sự tử tế thuần túy của con người, còn hắn thì thấu rõ những ý đồ ẩn sau những lời khen ngợi đó. Will biết mình chẳng thể ngăn cấm được Kiel; dù có nói thẳng ra, có lẽ cậu vẫn sẽ tự tin quá mức mà chẳng mảy may đề phòng. Cái sự đơn giản, trong sáng đến mức ngốc nghếch đó của Kiel vừa khiến Will yêu say đắm, lại vừa làm hắn tức đến phát điên.
Tuy nhiên, ngoài mặt Will vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, còn bông đùa trêu chọc: "Nghe tốt thế, hay lần sau cậu đi chợ thì cho tớ theo với, tớ cũng muốn được tặng quà." Và tất nhiên, Kiel tin thật. Cậu còn tốt bụng liệt kê chi tiết lịch trình của mình để Will tiện chuẩn bị đi cùng. Will chỉ biết cười khổ trong lòng: "Ngốc nghếch thế này thì dễ bị lừa quá, nhưng mà chỉ mình tôi mới được phép lừa cậu thôi, tuyệt đối không cho ai khác chạm vào đâu."
Cứ thế mà Will luôn ở bên cạnh Kiel, viện đủ mọi lý do - từ "vô tình" gặp gỡ đến bông đùa rủ rê - để được kề cạnh cậu. Kiel bắt đầu nhận ra từ lúc đến thành phố này, tần suất mình gặp Will tăng đột biến. Thế nhưng, cậu chẳng thấy phiền hà gì, ngược lại còn thấy vui vì có người đồng hành mọi lúc mọi nơi. Cậu thầm nghĩ: "Chắc anh bạn quỷ này cô đơn quá nên mới tìm mình chơi nhiều thế, mình lại càng phải quan tâm tới cậu ấy hơn mới được."
Họ đi cùng nhau nhiều đến mức người dân trong thành phố bắt đầu mặc định họ là một cặp đôi thực thụ. Một lần nọ, khi đang tám chuyện, một bà cụ mỉm cười bảo Kiel: "Có ông chồng quan tâm mình vui thật đó".
Kiel, với sự hồn nhiên vô đối, lại đinh ninh bà cụ đang nói về chồng của chính bà, thế là cậu cũng hớn hở chúc mừng bà cụ. Một cuộc đối thoại theo kiểu "ông nói gà, bà nói vịt" diễn ra vô cùng rôm rả. Will đứng từ xa nghe hết toàn bộ, hiểu rõ mười mươi tình hình nhưng chỉ biết nén cười đến run cả người.
Dẫu có ham vui đến mấy, Kiel vẫn là Kiel - một linh hồn tự do không bao giờ dừng chân quá lâu tại một điểm. Khi biết tin Kiel sắp sửa lên đường tiếp tục cuộc hành trình, lòng Will như lửa đốt. Dù biết thừa Kiel sở hữu sức mạnh kinh người, hắn vẫn lo sợ đủ đường. Không thể lấy cớ đi theo vì sợ bị nghi ngờ, Will đành "tấn công" bằng quà cáp.
Hắn chuẩn bị đủ thứ: từ quần áo ấm, lương thực dự trữ, cho đến những món trang sức tinh xảo (tuyệt nhiên không tặng tiền vì biết tính Kiel kiểu gì cũng tiêu sạch sành sanh). Thậm chí, hắn còn lén cài vào đó những bùa chú theo dấu được ngụy trang khéo léo, tất cả đều lấy lý do: "Giờ cậu là con gái, cần phải chuẩn bị kỹ càng hơn". Kiel cảm động đến rớt nước mắt, vô tư nhận hết rồi khăn gói lên đường, chẳng hề hay biết Will đang ở từ xa, mắt dán chặt vào bản đồ để theo sát từng bước chân của cậu.
Dạo gần đây, ngay cả con dê cũng nhận ra ông chủ mình có gì đó rất lạ. Dù nó có cố tình chọc ngoáy hay trêu ngươi, Will cũng chẳng buồn tranh cãi, lại còn xùy xùy đuổi nó ra chỗ khác chơi nữa chứ. Thực ra, từ lúc được Will thu nhận, con dê đã có thể đi bằng hai chân và thậm chí luyện được hóa thân thành người, nhưng Will vẫn quen miệng gọi nó là "con dê".
Là một con dê trung thành, dù ông chủ luôn mồm dọa sẽ nướng nó, nhưng nó biết Will đối xử với mình rất tốt: cho chỗ ăn chỗ ngủ tử tế, và luôn dùng phép bảo vệ mỗi khi nó phải đối mặt với các quỷ tướng khác. Ban đầu nó hay khịa Will vì bất mãn, nhưng lâu dần lại thành thói quen khó bỏ. Thỉnh thoảng, nó còn "tốt bụng" cập nhật tình hình của cậu chủ nhỏ Sileon cho Will nghe. Dù mặt Will trông có vẻ chẳng quan tâm, nhưng nó nghĩ là ổng vẫn muốn nghe mà.
Nhớ ngày đầu mới làm servant, nó thường xuyên bị đám quỷ khác bắt nạt, đe dọa. Mỗi lần như thế, Will lại xuất hiện, quát chúng nó câm mồm, còn nó thì nhanh nhảu chạy ra núp sau lưng ông chủ. Giờ đây, chẳng con quỷ nào dám động vào nó nữa. Nó thậm chí còn bạo gan khịa lại cả các lãnh chúa quỷ khác bằng cái miệng độc địa khiến ai nghe cũng phải cay cú. Nó biết thừa Will luôn phải cố nín cười mỗi khi nghe nó "khẩu nghiệp" với người khác, dù ông ấy chẳng bao giờ chịu thừa nhận hết.
Trở lại với Will, hắn đang dán mắt vào bản đồ, cố gắng tính toán xem điểm đến tiếp theo của Kiel là thành phố nào để bay tới đó đón đầu. Thế nhưng, hắn đã quên mất một điều cốt yếu: *Kiel là Kiel*. Cậu ấy không bao giờ đi theo đường thẳng. Kiel cứ la cà dọc đường, hứng lên là rẽ ngang rẽ dọc, đi đứng xiêu vẹo chẳng theo một logic nào cả.
Hắn nhìn bản đồ mà cứ tính đi tính lại, đoán già đoán non rồi lại tự mình dọa mình: "Lỡ dọc đường cậu ấy gặp chuyện gì thì sao?" (thì cũng chả sao Kiel thừa sức tự vượt qua mà). Hắn sốt ruột đến phát điên mà lại chẳng thể đường đột bay tới tận nơi để xem cậu đang làm cái quái gì hết.
Trong khi đó Kiel vẫn rất thư thả ngắm nghía cảnh vật trên đường, thỉnh thoảng thấy cái gì đẹp đẹp lại nhặt về nghĩ sẽ tặng cho Will. Đi mãi thế nào, Kiel lại tới một bờ biển hoang vắng. Sẵn tính ham vui, cậu nhảy tùm xuống biển tắm táp, rồi chẳng biết nghĩ gì mà nổi hứng bơi thẳng ra giữa đại dương mênh mông (làm ai đó ở nhà đang nhìn bản đồ hốt hết cả hoảng).
Dù chỉ sau vài tiếng, Kiel đã lên bờ an toàn, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến ý chí của Will gần như suy sụp. Hắn nhận ra một sự thật cay đắng: hắn không thể chịu đựng việc giữ kín bí mật này thêm một giây nào nữa. Lần đầu tiên trong đời, Will không muốn ẩn mình trong bóng tối; hắn muốn được đường đường chính chính ở bên người quan trọng nhất. Luật lệ gì chứ, hắn quyết định vứt bỏ hết. Hắn sẽ tìm Kiel và thổ lộ lòng mình, dù kết quả có ra sao thì ít nhất hắn cũng được giải thoát khỏi sự giày vò này.
Thế nhưng, quỷ tính không bằng trời tính. Vừa lúc Kiel lên bờ thì cậu bị đám trộm cuỗm sạch đồ đạc, bao gồm cả chiếc bùa theo dõi của Will. Thế là Will càng đi càng chệch hướng Kiel. Đến khi tìm thấy thì mới phát hiện ra là bọn trộm, hắn suýt nữa đã nổi điên bóp chết lũ người đó, nhưng may mắn thay, hắn kịp bình tĩnh lại để bắt đầu hành trình tìm kiếm Kiel từ con số không.
Vài tháng ròng rã trôi qua, trong lúc đi tìm kiếm Kiel, Will có thời gian để nhìn nhận lại bản thân. Hắn thấy mình thật ngốc nghếch, bồng bột chẳng khác gì một gã thanh niên mới lớn. Tìm Kiel vốn đã khó, nay lại không còn bùa chú hỗ trợ khiến việc đó chẳng khác nào mò kim đáy bể. Hắn buộc phải vận dụng mọi hiểu biết về tính cách của Kiel để đoán xem cậu sẽ đi đâu. *Phải rồi, mùa này là mùa lễ hội thu hoạch lớn nhất năm, một đứa ham vui như cậu ấy hẳn là sẽ tới đó*.
Quả nhiên, khi Will bay tới ngôi làng gần nhất, hắn bắt gặp ngay hình bóng Kiel đang nhảy nhót vui vẻ cùng dân làng. Nhìn thấy cậu, Will thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được tảng đá ngàn cân. Kiel nhận ra Will, rạng rỡ vẫy tay gọi hắn vào chung vui. Hắn chưa kịp từ chối thì đã bị cậu kéo tay vào giữa vòng tròn, hòa mình trong một điệu nhảy dân gian có phần ngốc nghếch. Nhìn gương mặt cười toe toét của Kiel, mọi mỏi mệt trong lòng Will đều tan biến.
Sau khi đã mệt nhoài, cả hai ra một góc tĩnh lặng nghỉ ngơi. Kiel tặng Will vài món đồ thủ công vừa mua được, rồi có chút ngại ngùng xin lỗi vì vì lỡ làm mất đồ hắn tặng rồi. Giờ phút này Will chẳng thấy giận gì hết, chỉ thấy ấm lòng vì Kiel vẫn luôn nhớ đến mình. Cảm thấy không gian và thời gian đều đã chín muồi, Will cứ vậy mà xuôi theo, nói với Kiel rằng tình cảm của hắn dành cho cậu đã vượt xa mức tình bạn thông thường.
Kiel chớp chớp mắt, dường như đang cố diễn giải thông tin, rồi đột nhiên reo lên hào hứng: "Ý cậu là 'bạn thân' đúng không? Tớ đã luôn muốn có một người bạn thân theo đúng nghĩa mà con người hay nói ấy!"
Một sự hiểu lầm tai hại, Will định mở lời đính chính, nhưng Kiel đã nhanh chóng lôi ra một chiếc vòng tay tình bạn tự tay làm từ lâu. Cậu bảo đã luôn muốn tặng nó cho người bạn thân nhất của mình, rồi nhìn Will bằng ánh mắt long lanh đầy mong đợi. Nhìn vẻ mặt ấy, Will làm sao nỡ làm cậu thất vọng?
Hắn đành ngậm ngùi nhận lấy chiếc vòng, tạm thời chấp nhận danh xưng "bạn thân". Có lẽ Kiel vẫn chưa sẵn sàng cho chuyện yêu đương, và hắn thì chẳng thể thúc ép cậu được. Thấy Will nhận quà, Kiel vui sướng đến mức nhào tới ôm hắn một cái bất ngờ, rồi lại bắt đầu huyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời, làm Will chỉ đành cười 1 cách bất lực.
Con dê đột nhiên thấy ông chủ về nhà nằm thẫn thờ trên ghế trường với 1 chiếc vòng tay nhiều màu, nó muốn khịa mà cũng không khịa được nên đành lấy chăn ra đắp cho ông chủ. Xong ông chủ còn nhìn nó 1 cái, rồi thở dài nói: "Tao thích mày trông giống con dê hơn."
Trong khi đó, Kiel lại đang tận hưởng niềm vui vì cuối cùng cũng có một người bạn thân. À thì, cậu ấy không thể khoe với bạn bè trên thiên giới là mình có bạn thân là ác quỷ được, nhưng lần sau nếu bọn họ đi cùng với nhau thì cậu ấy sẽ không ngần ngại giới thiệu với con người đây là bạn thân của cậu ấy đâu.
Will tất nhiên là không cam tâm với cái danh phận "bạn thân" hờ này. Trong những lần gặp gỡ sau đó, dù vẫn ứng xử như thường, hắn cũng liên tục thả thính, từ gián tiếp đến trực tiếp, thậm chí là nói "I love you" không dưới chục lần.
Nhưng trớ trêu thay, bộ não đơn giản của Kiel lại mặc định dịch toàn bộ những lời đó thành *cậu ấy lại đang trêu mình rồi*. Mỗi khi nghe Will nói yêu mình, Kiel cũng vui vẻ đáp lại rằng "I love you too", nghe là biết theo nghĩa *tớ cũng quý cậu nhiều lắm bạn thân ạ*.
Đến tầm này, mục tiêu của Will không chỉ đơn thuần là tỏ tình nữa, mà nó đã trở thành một nỗi ám ảnh - hắn muốn cái thiên thần ngốc nghếch này phải hiểu thế nào là sự lãng mạn thực sự! Will yêu Kiel đến phát điên, nhưng cũng có những lúc hắn tức đến mức chỉ muốn... bóp cậu cho bõ ghét.
Bọn họ đã trải qua vô số buổi pseudo-date, khi mà Will chuẩn bị mọi thứ kỳ công, tỉ mỉ chẳng khác gì một buổi hẹn hò lãng mạn thực thụ, còn Kiel thì cứ hồn nhiên tận hưởng, *có bạn thân đi chơi cùng thật là vui*
Dù ghét cay ghét đắng cái danh hiệu bạn thân, Will vẫn phải ngậm ngùi bám lấy nó vì dù sao, vị trí này cũng chỉ dành riêng cho một mình hắn. Hắn phải dùng chính "ngôn ngữ bạn thân" để dạy bảo Kiel: "Chỉ mình tớ được làm bạn thân của cậu thôi đấy nhé! Cậu không được làm những điều này với bất kỳ ai khác!"
Ít nhất thì nỗ lực này cũng mang lại chút thành quả. Kiel bắt đầu học được cách thiết lập ranh giới với người ngoài. Cậu nhận ra rằng không phải ai cũng có thể đối xử tốt và thân thiết theo cùng một cách, và những gì cậu làm cùng Will quả thực là những điều đặc biệt duy nhất.
Kể từ lúc Will xác định mình thực sự yêu Kiel thì hắn cũng chả còn hứng thú ham muốn gì với bất cứ ai khác. Một con quỷ dục vọng mà chả hề quan hệ trong suốt nhiều năm, hắn tự thấy mình cũng thảm hại vô cùng, nhưng hắn cũng chả cảm thấy hối tiếc. Will không mở rộng địa bàn nữa, chỉ duy trì quyền lực tối thiểu, thậm chí còn để con dê thay mình gánh vác nhiều công việc hơn. Con dê lại hơi bất mãn rồi, trong khi mình đang bận bù đầu thì ông chủ lại tung tăng đi chơi với "bạn thân", thế là thế nào???
Không chịu nổi nữa, nó quyết định bám đuôi ông chủ để xem rốt cuộc "kẻ thứ ba" kia là thần thánh phương nào mà có thể khiến một đại ác quỷ thay tính đổi nết đến vậy. Nó hùng hổ xông vào đúng lúc cả hai đang ngồi dùng bữa (date). Will vừa bất ngờ vừa bực mình hỏi nó tới đây làm gì, nó chỉ thản nhiên đáp: _"Tôi tới để phục vụ ngài đây!"_ (rõ là tới để phá bĩnh). Vì ký ức cũ mờ nhạt lại thêm việc Kiel đang trong hình dạng nữ, con dê không nhận ra người quen. Kiel cũng không nhận ra nó trong lốt người, nhưng cứ thấy trông nó này quen thuộc đến lạ.
Kiel quay sang hỏi Will đây là ai thế thì ổng mới bảo con dê đó, Kiel bất ngờ xong xúc động đến rưng rưng: "Hóa ra cậu vẫn chăm sóc em ấy bấy lâu nay sao?". Nói rồi, cậu đưa tay xoa đầu con dê. Một sinh vật đã vươn lên hàng có quyền lực như nó, đáng ra phải thấy bị xúc phạm khi bị đối xử như thú cưng, nhưng chẳng hiểu sao hơi ấm từ bàn tay Kiel khiến nó trở nên ngoan ngoãn như một chú cún nhỏ. Nó bẽn lẽn ngồi cạnh Kiel, tận hưởng sự cưng chiều và đồ ăn được chia sẻ, khiến Will nhìn mà ngứa mắt vô cùng. Kể từ đó, con dê quyết định không bất mãn với ông chủ nữa, thỉnh thoảng còn được "bạn thân" tặng cho vài món đồ nhỏ xinh là nó đã vui rồi, còn Will nhìn con dê được tặng cho tí đồ đã hài lòng rồi thì bĩu môi khinh bỉ cái đồ không có tiền đồ.
Will bắt đầu tận dụng triệt để danh hiệu "bạn thân" để hợp pháp hóa những đặc quyền của một cặp đôi. Từ nắm tay, ôm ấp, tặng hoa cho đến đút ăn hay gối đầu lên đùi... bất cứ hành động tình tứ nào cũng được Will gắn mác "đây là chuyện bình thường giữa bạn thân". Và vì tin tưởng Will, Kiel cũng thoải mái chấp nhận rằng đây là thứ bạn thân sẽ làm.(Thực ra Will cũng chẳng sai, vì nhiều cặp bạn thân cũng làm thế thật).
Đối với Kiel đây cũng là lần đầu tiên cậu ấy có một mối quan hệ kết nối ở mức sâu sắc đến vậy. Cậu ấy có rất nhiều bạn bè trên thiên giới lẫn dưới hạ giới, có Ezekiel như 1 người cha nuôi từ lúc cậu ấy mới được tạo ra, nhưng không có ai ở bên chia sẻ những thứ nhỏ nhặt cùng cậu ấy như Will. Anh ta cũng dạy cho cậu ấy rất nhiều thứ và thực sự khiến cậu ấy rất trân trọng.
Nếu có thể thì cậu đã đi khắp nơi kể cho mọi người nghe Will tốt thế nào, nhưng đó là điều không thể. Vì cậu ấy là thiên thần còn Will là một ác quỷ, kể cả anh ta có tốt tới bao nhiêu thì các thiên thần khác vẫn sẽ không thể chấp nhận chuyện đó. Nếu bị phát hiện ra Kiel sợ sẽ mất đi người bạn này mãi mãi. Cậu ấy nghĩ lúc đó có lẽ mình sẽ buồn rất nhiều nhưng Will có thể sẽ còn buồn hơn cậu ấy nữa, mà cậu không muốn anh ta phải buồn đâu nên tốt nhất vẫn nên giữ kín chuyện này thì hơn..